Blog - Chia sẻ tâm sự, tình yêu, cuộc sống, thời trang, Làm đẹp

Để từ bỏ một tình cảm cần rất nhiều cố gắng, đau đớn và cô đơn…

“Thế mới nói ‘từ bỏ’ nghe sao dễ dàng nhưng mọi chuyện chỉ có người trong cuộc mới cảm nhận được…”

Khi tôi nói với chúng bạn rằng hôm nay tôi thất tình. Có đứa khuyên một vài câu thà đau một lần còn hơn, có đứa trách rằng sao có thể dễ dàng từ bỏ một tình cảm như vậy, tại sao không cố gắng, không cùng nhau vượt qua được sóng gió của cuộc đời.

Hẳn rằng từ bé chúng ta được dạy rằng không nên giành lấy những thứ không thuộc về mình, như vậy là không tốt. Lớn lên theo thời gian ta học được cách từ bỏ những thứ không thuộc về mình. Trưởng thành hơn ta học được cách cầm lên được thì bỏ xuống được. Nhưng không ai chỉ rằng làm sao để từ bỏ mà không hối hận, không tổn thương. Vì ai trong chúng ta cũng sợ, sợ phải mất đi một thứ gì đó quý giá, sợ phải hối tiếc khi chưa từng cố gắng hết mình. Trong tình yêu thì nỗi sợ này lại càng rất lớn. Chúng ta sợ, sợ mất đi một người cho ta cái cảm giác an yên và hạnh phúc khi ở bên cạnh họ. Nên chúng ta rất sợ phải buông bỏ một người mà chúng ta còn yêu, dù biết rõ người ta không thuộc về mình, mà vẫn cứ cố.

Cảm giác đau đớn đến nghẹn lòng khi nhìn người yêu ra đi, nhưng còn đau hơn gấp ngàn lần khi ép buộc bản thân từ bỏ người mình yêu. Cũng như bạn cầm trên tay hòn đá vậy, rất mệt, rất mỏi, nhưng bạn thấy vui thấy an ủi vì nó còn nằm trong tay bạn, và nếu bạn buông tay ra, hòn đá ấy sẽ rơi vào chân bạn, đau rất nhiều. Lúc đó chắc chắn bạn sẽ hối hận rằng tại sao lại buông tay ra để đau đớn như vậy, tại sao ta không cố gắng thêm chút nữa. Nhưng bạn à đau thì đau thật đấy, vết thương vẫn sẽ lành chỉ còn lại sẹo. Bạn sẽ chọn một nỗi đau âm ỉ kéo dài hay chọn một đau quặn thắt mà chỉ đau một lần rồi thôi. Nếu ai đủ sáng suốt thì sẽ chọn nỗi đau một lần rồi thôi, dù rằng có sẹo nhưng vết sẹo ấy chỉ cho ta nhớ rằng ta từng mạnh mẽ như vậy đấy, để sau này thi thoảng ta nhìn lại sờ lại vào nó, để hồi tưởng, để nhớ một thời đã qua. Còn nếu bạn đang chọn nỗi đau dai dẳng không ai trách bạn cả, vì đó là lựa chọn của bạn mà thôi. Đều đó không có nghĩa bạn thành công trong việc có được thứ bạn muốn mà chỉ là việc kéo dài nói đau âm ỉ nhưng cuối cùng cũng vì mỏi mệt bạn cũng sẽ buông tay, và kết thúc bạn vẫn phải chịu nối đau như bao nhiêu người khác.

Để từ bỏ một tình cảm, phụ thuộc rất nhiều vào bạn, vào khả năng chịu đựng của bạn như thế nào. Nếu bản thân bạn chịu đựng quá tốt thì xem ra nỗi đau theo bạn sẽ rất dài. Đôi khi trong tình cảm nhưng cô gái có tính kiêu ngạo một chút lại có lợi thế hơn, vì khi một ai đụng đến niềm kêu hãnh của cô ấy, cô ấy sẵn sàng từ bỏ. Thế có phải tốt không? Thế nên những cô gái khi yêu hãy tạo cho mình một niềm kiêu hãnh nhất định, nếu ai đó bước qua, hãy để họ ra đi. Và hơn ai hết khi yêu đừng nên quá chiều chuộng cảm xúc của bản thân, cảm xúc nó luôn muốn thỏa mãn chính mình nhưng nếu bạn ỉ lại vào nó và thỏa mãn nó nhiều lần nó dần chiếm đi lí trí của bạn, lúc đấy bạn sẽ không thể nào kiểm soát được bản thân nữa. Điều này thật tệ để nó xảy ra với bất kì ai khi yêu.

Thế mới nói, “từ bỏ” hai từ ấy người ngoài  nghe sao mà nhẹ nhàng quá khi nó được phát ra từ miệng của một người nào đó. Chỉ duy nhất những người trong cuộc mới hiểu được, cần bao nhiêu bãn lĩnh, cần bao nhiêu cố gắng, cần bao nhiêu đau đớn thì mới có thể làm được điều này. Dù là ai đi chăng nữa chắc chắn rằng không ai muốn phải từ bỏ điều gì cả nhưng rồi chúng ta cũng sẽ phải từ bỏ, sẽ phải đau lòng nhưng cánh cửa này khép lại thì sẽ có cánh cửa khác mở ra, qua thời gian mọi chuyện sẽ ổn thôi, mạnh mẽ lên nào! Và khi bạn biết từ bỏ những thứ không thuộc về mình là lúc bạn trưởng thành rồi đấy.

Leave a Reply