Tâm SựTình Yêu

Em mệt mỏi rồi, cho em mượn bờ vai anh chút thôi…

Cho em mượn bờ vai anh một chút thôi. Em dựa đủ rồi ngày mai em sẽ trả. Bởi cuộc đời sao chông chênh nhiều quá. Gắng gượng một mình em sẽ ngã mất thôi…..Em mệt quá rồi anh cho em mượn anh. Hàn những vết thương vẫn chưa lành, đau nhói. Cho em mượn đi cuộc đời không bão nổi. Mượn chút yên bình luôn ấm ở nơi tim….”

Năm nay tôi 22 tuổi, cái tuổi vẫn mộng mơ nhưng đủ hiểu cái xã hội này nó không đơn giản như tôi vẫn nghĩ.Buồn cô đơn lạc lõng giữa dòng đời, có một số người lựa chọn hòa mình vào dòng người xô bồ tấp nập ngoài kia, trộn lẫn mình vào giữa bộn bè của cuộc sống để lãng quên đi; cũng có người lựa chọn việc nghiền ngẫm một mình ở một góc yên tĩnh nào đó để gặm nhấm nỗi buồn và bình ổn lại chút xáo động trong tâm hồn đang nổi gió.Đó là lúc tôi thấy thế giới như đang quay lưng với mình, mong mỏi một bờ vai để gục vào và cảm thấy cô đơn đến chạnh lòng.

Tôi có một vài người bạn đủ để khi buồn rủ rê túm năm tụm bẩy, một vài người quý mến để thề sống chết có nhau, một số người bảo rằng thương tôi, một list facebook dày đặc bạn bè,một vài người gọi là bạn thân để kể nhau nghe những câu chuyện bí mậtvậy mà sao tôi cảm thấy cô đơn quá.

Đôi lúc tôi vẫn ước giá như đâu đó có người đợi tôi. Và biết đâu đấy, ở một nơi nào đấy có người giống tôi cũng đang đi tìm tôi như cái cách mà tôi tìm họ. Cuộc đời chớ chêu là vậy! Nhưng cuộc tìm kiếm giống như trò chơi đuổi bắt. Chả sai khi người ta có câu theo tình tình chạy chốn tình tình theo. Có những người đi qua đời mình. Dừng lại.Và… Rồi đi mất. Có những người chỉ đứng bên ngoài đời mình, Chờ đợi mình… Rồi… Tổn thương vì mình… Có những thoáng qua nhưng lại sâu đậm biết bao, có những người đến rồi đi làm ta nuối tiếc.

Không phải lúc nào tôi cũng cần một lời khuyên. Đôi khi, điều mà tôi cần thực sự là một bàn tay để nắm, một đôi tai để nghe, một bờ vai để gục vào và một trái tim để hiểu con người tôi.

Leave a Comment