Tâm SựTình Yêu

Tháng 9 rồi, bỏ qua những bộn bề mình nắm tay nhau đi Đà Lạt anh nhé!

Tháng 9 rồi,mình hẹn hò đi anh! Bỏ qua những ngày tháng lo toan của cuộc sống, bỏ qua những giận hờn của ngày xưa, rồi ta cùng nắm tay nhau tìm một vùng đất mới chẳng xô bồ tấp nập như nơi ta đang sống. Khi mà những đồng hoa Dã Quỳ vàng rộ ở vùng đất kia đón nắng mới, tại sao ta lại phải rời xa nhau. Mình hẹn hò đi anh! Rồi cùng nhau đến Đà Lạt ngắm hoa Dã Quỳ anh nhé! Anh và em sẽ đi đến những cung đường đầy nắng sớm, khi nắng chưa lên đủ cao, còn vương lại ở kẽ lá, chiếu qua sương sớm, lung linh, linh linh. Em và anh sẽ ngắm Dã Quỳ nở như những bông mặt trời nhỏ khắp các triền đồi xao xuyến lòng, lang thang trên Đồi cỏ Hồng, Phố hoa ban trắng, thăm những cung đường với hai bên là rừng thông xanh bạt ngàn, nơi chỉ có gió, mây. Và thế cứ bên nhau cho hết một ngày dài.

Mình đi Đà Lạt anh nhé! Để buổi sáng bình yên mát lành như ly café phin nhỏ giọt, thong dong uống sữa đậu nành nóng, cùng nhau ngồi trên xe ngựa dạo quanh Hồ Xuân Hương ngắm nhìn những tảng mây lửng lờ trôi, nhẹ nhàng nhưng êm ả, không chút hối hả giữa cuộc đời, như anh và em hiện tại. Rồi buổi tối ly café sữa đậm cùng ngồi sát vào nhau nghe những khúc Acoustic nhẹ nhàng bên một góc nhỏ rất riêng ở Đà Lạt, nhìn ra đường phố qua ô cửa kính ngã màu mọi thứ chầm chậm trôi. Đi thôi anh nhé, một chuyến đi với nhau nhưng có thể thay đổi những suy nghĩ ngày dài, bỏ lại sau lưng tất cả những sân si của cuộc đời này. Mình cứ lên xe, ngủ một giấc ngắn hoặc cứ cười nhìn nhau hoặc hát cho nhau nghe những bản tình ca rồi thoắt cái đã đặt chân lên phố núi mờ sương.

Mình đi Đà Lạt anh nhé! Để nắm tay dạo nhau quanh thiên đường của tình yêu – thung lũng tình yêu, để hòa mình vào hoa, lá và những điều hoa dại nơi đây, để thấy cuộc đời này thật bình yên khi ta bên nhau. Rồi mình tựa vai nhau ngắm nhìn sắc tìm chung thủy của hồ Tuyền Lâm được không anh?

Đà Lạt là thành phố sương mù, thành phố mưa bay và hơn là thành phố của tình yêu, sẽ thật buồn nếu đi một mình, thành phố trên cao ấy không dành cho những ai cô đơn tận hưởng. Đà Lạt sẽ thật lạnh, không dành cho ai chưa đủ ấm vì thiếu một bàn tay để nắm. Em nghĩ rồi, em sẽ mua cho em một đôi tất tay thật xinh xắn nhưng chỉ cho anh một chiếc. Em sẽ giữ chiếc còn lại, bởi tay kia em đã nắm tay anh. Và cứ thế MÌNH NẮM TAY NHAU CHO HẾT MỘT NGÀY DÀI!

Tháng 9 rồi, sao mình không yêu nhau đi. Cái thời điểm thích hợp để cả hai nắm tay nhau trong những ngày đông lạnh, cái thời điểm vạn vật ẩm ương như cần một điểm tựa để sưởi ấm tâm hồn. Chúng ta đã mãi chờ đợi vào những tháng ngày hối hả trước, vậy vào thời điểm hết sức yên bình này sao lại vờ như muốn xuống nước xuôi tay?

Tháng 9 rồi, mình yêu nhau đi. Đã đến lúc nhớ lắm những yêu thương vụn vặt, đã đến lúc cần lắm một một bàn tay ấm vỗ về, đã đến lúc cần một sự trách móc hay la mắng nghiêm nghị vì yêu thương. Cũng đã đến lúc muốn tuyên bố với cả thế giới rằng tôi đã có thể yêu thương thêm lần nữa, hạnh phúc và bình yên như đã từng thế nên, mình yêu nhau nhé. Anh!

By: Jerry

Leave a Comment