Tâm SựTình Yêu

Viết cho em, cô gái sống nội tâm!

Tôi từng đọc ở đâu đó rằng “ Đừng tùy tiện phơi bày vết thương của mình cho người khác xem, vì bạn sẽ không thể nào biết được rằng giữa cái xã hội gần 10 tỷ người này ai là người bôi thuốc cho bạn, còn ai là người xát muối vào bạn …”

Như những dòng tự sự viết cho chính mình viết cho những cô gái nội tâm khép kín. Buông tiếng thở dài, tôi lại thấy hiện hữu lên những cảm giác mông lung cứ bay bổng đến lạ phải chăng bản thân còn đang lo sợ, chả biết vì cái gì, lâu nay vẫn thế. Vẫn chen minh trong cái vỏ bọc kín đáo, ẩn mình thật sâu trong đó, nhưng tận sâu thẳm chính mình vẫn luôn muốn được tâm sự muốn nói chuyện, muốn một cái ôm thật chặt.. chỉ thế thôi cũng đủ làm ta thêm nhẹ lòng.

Phải chăng khi người ta tổn thương quá nhiều họ sẽ chọn cách im lặng, họ bắt đầu học cách giấu nhẹm nước mắt và nhìn người khác bằng những nụ cười tỏa nắng dưới hàng mi dài cong vút với đôi mắt sâu chứa đựng những nỗi niềm họ giấu cho riêng mình. Tất cả những ngang dọc cuộc đời, những chướng ngại hay những giọt nước mắt tủi hờn họ giấu nhẹm đi trong những phút quay lưng quẹt vội..Chẳng hiểu vì sao họ chẳng thể giãi bày cho bất cứ ai, bất cứ người nào, dù là thân thuộc…

 Những cô gái có cách sống nội tâm, họ giấu cảm xúc rất giỏi..chẳng ai biết họ đang cô đơn hay tuyệt vọng, cũng chẳng ai biết họ đang giằng xé tâm can với nỗi nhớ người thương trong giai đoạn yêu xa cách nhau nửa vòng trái đất..Ban ngày họ vẫn cười, vẫn làm việc, vẫn mạnh mẽ như một cô gái vô tư, không có phiền muộn..

Những cô gái có cách sống nội tâm, họ cực kì sâu sắc..Tôi biết vậy, không để người khác lo lắng cho mình cũng là một cách quan tâm người khác. Họ sẵn sàng chia sẻ mọi khó khăn cùng bạn, họ cũng chẳng ngại ngồi cạnh bạn, nghe bạn hàn huyên, gặm nhấm nỗi buồn hàng giờ, hàng tiếng..Và đôi khi, nỗi niềm họ giấu kín vô tình bị cho qua như chưa từng tồn tại..Những cô gái như vậy, đến cuối cùng vẫn phải chịu đựng tổn thương…

Con gái à, tuổi thanh xuân ngắn lắm ai ơi suy nghĩ ít thôi, đừng tự làm tổn thương mình nữa, hãy giũ bỏ hết đi, thử một lần làm những điều mình thích, đi đến nơi mình muốn đến, rồi hãy một lần tỏ tình vời người mình yêu đi, nhiều cũng được, ít cũng được. Trước khi thanh xuân biến mất… Bỏ cái tôi ra đi, hãy chia sẻ với tất cả mọi người, cười nhiều lên, bởi chính tôi cũng từng nói với mình, có lẽ Tôi chỉ đẹp nhất khi tôi cười.. Vậy là tôi làm cho chính tôi cười hằng ngày.. thế đó cuộc sống đôi khi chính là vậy.

Hạnh phúc hay khổ đau đều do chính bản thân mình, hai con đường khác nhau đi đến hai cái đích khác nhau, ai rồi cũng muốn hạnh phúc nhưng rồi ai là người mang nó đến, đứng lên đi các cô gái dành hết mọi hạnh phúc về phía mình, ôm thật chặt, đừng mềm yếu nữa, bởi lẽ cuộc sống này chính vậy, chỉ cần ngoảnh mặt chút thôi nó đã vội tuột mất rồi.

Đừng buông lơi, để rồi lại tổn thương.

By: Jerry

Leave a Comment